Giá như trút được tình nhân thế
Sau chén sầu tan cạn nỗi niềm
Ta chẳng đau dồn như sóng bể
Suốt đời cuộn mãi chẳng bình yên...
Có một bàn tay bỗng dịu dàng
Xoa giùm bất chợt lúc hồn hoang
Chẳng hay hiện thực là đâu nữa
Chỉ thấy trần ai phận bẽ bàng
Có một bàn tay vay chốc thôi
Của người ta mượn... có ai vui!?...
Không dưng khó cản làn hơi ấm
Một thoáng bình yên... cũng tạm rồi
Lâu vốn quên bờ, quên bến nao
Thuyền đời sóng dữ đã quen chao
Thuyền không phụ lái, không neo, chống
Đâu biết ngày mai lạc chốn nào
Thôi thì…
Trả lại ngày qua lưng giấc mơ
Nửa trời hư ảo nửa bơ vơ
Khi biết niềm vui là ngõ hẹp
Không có phần ta… chẳng cố chờ…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét