Nỗi nhớ thương chia đều về hai nửa
Khi bông phượng cháy hết mình như lửa
Lúc sen tàn...chưa thể gặp lại nhau.
Có lời nào nói hết được nỗi đau
Ngày hoá tháng...tháng hoá năm đằng đẵng
Em chiếc bóng bước bên đời thầm lặng
Mưa nắng bao lần...thương nhớ chẳng đi qua.
Đời có bao giờ đẹp như khúc tình ca
Tình có bao giờ đẹp như mơ ước
Cuộc sống xô em về phía trước
Chẳng kịp biết mình buông mất một bàn tay...
Mình xa nhau không biết đã bao ngày
Vẫn chẳng thể hẹn được ngày tái ngộ
Chỉ mình em giữa thu vàng lá đổ
Nghe quặn lòng nhớ lắm- một người xa...
Ng-Th Tr
Ngày hoá tháng...tháng hoá năm đằng đẵng
Em chiếc bóng bước bên đời thầm lặng
Mưa nắng bao lần...thương nhớ chẳng đi qua.
Đời có bao giờ đẹp như khúc tình ca
Tình có bao giờ đẹp như mơ ước
Cuộc sống xô em về phía trước
Chẳng kịp biết mình buông mất một bàn tay...
Mình xa nhau không biết đã bao ngày
Vẫn chẳng thể hẹn được ngày tái ngộ
Chỉ mình em giữa thu vàng lá đổ
Nghe quặn lòng nhớ lắm- một người xa...
Ng-Th Tr



