NỐI VẦN THƠ


Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014
CÓ THỂ...LÀ
Có thể anh chẳng nhớ ...anh sẽ quên ...
Câu thơ cũ với lời bài hát ấy
"Trước mắt anh ,em kiên cường là vậy"
Không đúng nữa rồi ...em chẳng được thế đâu ...!!!
Có thể anh chẳng nhớ ...anh sẽ quên
Như hờ hững ...cơn mưa chiều rớt vội
Mỗi bước chân qua in trên đường lầy lội
Lem lấm mất rồi ...kí ức những ngày qua ...
Một khung trời ...một sắc tím màu hoa
Cả cái tên gợi về miền xa lắm
Lời hứa ngày nao ...đến bây giờ vẫn thắm
..Mà chắc gì ..anh nhớ những ngày xưa ..!!??!!...
Người đã về nơi chốn cũ hay chưa ?
Sao quên lãng bước chân mùa thu tới
Để ngẩn ngơ...cơn gió chiều mong đợi
Cho vụng về..sắc nắng chẳng vẹn nguyên ...
Có thể anh chẳng nhớ ...anh sẽ quên
Quãng thời gian ngập tràn bao kỉ niệm
Cổ tích ngày xưa ...đến bây giờ tan biến
Anh chẳng nhớ rồi.....có lẽ anh đã quên ..!!!
XIN ĐỪNG....
Xin ai đừng chạm vào quá khứ
Mà tôi đã cố gắng chôn sâu…
Xin ai đừng chạm vào nỗi đau
Mà tôi đang dày công quên lãng…
Xin ai đừng chạm vào dĩ vãng
Mà tôi đang học cách để quên…
Xin ai đừng chạm đến nỗi niềm
Mà tôi đã không hề muốn nhớ…
Xin ai đừng chạm vào mảnh vỡ
Mà tôi chôn giấu ở trong tim…
Xin ai đừng chạm tới bóng hình
Mà tôi vùi sâu trong tâm trí…
Xin ai đừng chạm vào ý nghĩ
Mà tôi đang cố gắng làm ngơ…
Xin ai đừng chạm vào giấc mơ
Đã không bao giờ thành hiện thực…
Mà tôi đã cố gắng chôn sâu…
Xin ai đừng chạm vào nỗi đau
Mà tôi đang dày công quên lãng…
Xin ai đừng chạm vào dĩ vãng
Mà tôi đang học cách để quên…
Xin ai đừng chạm đến nỗi niềm
Mà tôi đã không hề muốn nhớ…
Xin ai đừng chạm vào mảnh vỡ
Mà tôi chôn giấu ở trong tim…
Xin ai đừng chạm tới bóng hình
Mà tôi vùi sâu trong tâm trí…
Xin ai đừng chạm vào ý nghĩ
Mà tôi đang cố gắng làm ngơ…
Xin ai đừng chạm vào giấc mơ
Đã không bao giờ thành hiện thực…
CÓ KHI NÀO ANH HIỂU
Nếu anh hiểu ... những vì em đã trãi ...
Nỗi tận cùng trong im lặng hồn câm
Thời gian đi trong chờ đợi âm thầm
Ta dần lạc ... như đá ngầm dưới biển ...
Nếu anh hiểu một lần thôi đưa tiễn ...
Sẽ nghìn trùng ... cách biệt mối sầu riêng
Đễ bao đêm trong thao thức ưu phiền
Cho ao ước ... chỉ còn là vông viễn ...
Nếu anh hiểu ... mỗi người là vai diễn
Số phận nào là sắp đặt tiền duyên
Dẫu cách chia giông bão tố nhận chìm
Còn duyên nợ ... thuyền lại về với biển ...
Nỗi tận cùng trong im lặng hồn câm
Thời gian đi trong chờ đợi âm thầm
Ta dần lạc ... như đá ngầm dưới biển ...
Nếu anh hiểu một lần thôi đưa tiễn ...
Sẽ nghìn trùng ... cách biệt mối sầu riêng
Đễ bao đêm trong thao thức ưu phiền
Cho ao ước ... chỉ còn là vông viễn ...
Nếu anh hiểu ... mỗi người là vai diễn
Số phận nào là sắp đặt tiền duyên
Dẫu cách chia giông bão tố nhận chìm
Còn duyên nợ ... thuyền lại về với biển ...
Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014
NƠI ẤY CÓ ĐỦ...... KHÔNG ANH !???
Anh ở phương ấy ra sao nhỉ!?
Có thật là hạnh phúc ấm êm
Phòng the yên giấc bình an
Say nồng giấc mộng chưá chan tình hồng
Chén ly bôi giờ này đã cạn
Dòng hạt châu xoá dấu ái ân
Hay còn vương vấn chong đèn
Mộng mơ ,day dứt đường mòn lối xưa
Bạc cờ canh được , canh thua hết
Giấc mộng vàng trở về hoang dại?
Hay còn miết mải đong đưa
Chưa tròn try kỷ ,chưa vừa bền lâu
Người yêu anh vẹn toàn nhan sắc
Bạc tiền hay nhân cách dư thừa
Anh quên, bỏ mặc em chờ
Nghĩa nghì đã vẹn hẹn thề trăm năm
Cân nhắc chưa khi mua hạnh phúc
Nhan sắc hay bằng tổng gia tài
Nhà cao ví cộp dân chơi
Đổi đời có lẽ vẫn hời nhớp nhua.....
Có thật là hạnh phúc ấm êm
Phòng the yên giấc bình an
Say nồng giấc mộng chưá chan tình hồng
Chén ly bôi giờ này đã cạn
Dòng hạt châu xoá dấu ái ân
Hay còn vương vấn chong đèn
Mộng mơ ,day dứt đường mòn lối xưa
Bạc cờ canh được , canh thua hết
Giấc mộng vàng trở về hoang dại?
Hay còn miết mải đong đưa
Chưa tròn try kỷ ,chưa vừa bền lâu
Người yêu anh vẹn toàn nhan sắc
Bạc tiền hay nhân cách dư thừa
Anh quên, bỏ mặc em chờ
Nghĩa nghì đã vẹn hẹn thề trăm năm
Cân nhắc chưa khi mua hạnh phúc
Nhan sắc hay bằng tổng gia tài
Nhà cao ví cộp dân chơi
Đổi đời có lẽ vẫn hời nhớp nhua.....
Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014
RỐT CUỘC, KẾT HÔN ĐỂ LÀM GÌ ?
Ngày càng có nhiều đàn ông không lấy được vợ. Bởi vì ngày càng nhiều phụ nữ không muốn kết hôn. Nếu bạn cũng đang tự hỏi 1 câu hỏi chung của tất cả những người lười kết hôn: rốt cuộc kết hôn để làm gì?
Phụ nữ nói rằng :
Tôi muốn thỉnh thoảng tụ tập bạn bè, chứ không muốn mất đi sự tự do. Tôi muốn ăn những gì mình thích, chứ không muốn trở thành người đàn bà nội trợ.
Tôi muốn thoải mái mua sắm để chưng diện cho bản thân, chứ không muốn mỗi ngày tỉnh dậy phải đau đầu suy nghĩ cách tiết kiệm tiền cho sinh hoạt gia đình.
Tôi muốn làm đứa con bé bỏng của mẹ tôi mãi mãi, chứ không muốn ngày ngày phải sống trong sợ hãi với một người mẹ chồng khó tính.
Tôi muốn mãi mãi là người yêu của nhau, chứ không muốn mình phải trở thành một người vợ tốt, càng không muốn trở thành người mẹ thứ hai của chồng.
Đàn ông đáp lại:
Đã lập gia đình, đương nhiên phải đặt gia đình lên hàng đầu, không được suốt ngày bay nhảy bên ngoài. Đã lập gia đình, đương nhiên phải lăn vào bếp, tự tay nấu những món ăn chồng con ưa thích.
Đã lập gia đình, đương nhiên phải nỗ lực phấn đấu vì tương lai của chúng ta, chia sẻ gánh nặng kinh tế gia đình,chứ không để một mình chồng lo.
Đã lập gia đình, gia đình chồng sẽ là gia đình của vợ. Đã lập gia đình, đương nhiên phải làm tròn bổn phận của người vợ, chăm sóc chồng chu đáo.
Và phụ nữ không thể nào hiểu nổi… Vậy rốt cuộc chúng ta kết hôn để làm gì?
Tôi yêu anh nhiều như anh yêu tôi. Nhưng kết hôn rồi, tôi lại phải thay đổi quá nhiều chỉ để làm vợ của anh. Anh có công việc, nhưng không có nghĩa anh sẽ nuôi tôi, bởi vì tôi cũng có công việc của riêng mình.
Anh kết hôn với tôi bên cạnh anh sẽ có thêm một người bạn, tôi kết hôn với anh bên cạnh tôi đã mất đi cái gia đình nhỏ mà tôi hết mực yêu thương.
Kết hôn với tôi, anh và gia đình vẫn giữ thói quen sinh hoạt hàng ngày, còn tôi phải từ bỏ thói quen sống bao lâu nay.
Nhưng đàn ông cũng phản bác:
Để lấy được tôi anh cũng rất khổ sở. Anh phải có xe đẹp, phải có nhà lầu, phải có tráp ăn hỏi, phải có nhẫn kim cương. Anh phải sống cuộc đời đạm bạc, tiết kiệm tiền cho việc lấy tôi.
Nhưng mà em ơi, làm vợ người khác thực ra rồi cũng sẽ như vậy thôi. Phải lo toan cửa nhà, phải hiếu thuận với bố mẹ…
Vì vậy, càng có nhiều phụ nữ không muốn kết hôn. Đàn ông có thể để dành tiền, phụ nữ không phải trở thành một cô bảo mẫu.
Rốt cuộc, đàn ông à !
Nếu có ngày khi bạn hỏi tại sao phụ nữ không muốn kết hôn. Hãy đứng trên lập trường của cô ấy để suy nghĩ , kết hôn với bạn cô ấy được cái gì?
Người phụ nữ , vì hôn nhân đã phải rời xa cha mẹ của mình để chăm sóc cho cha mẹ chồng. Nhưng những người đàn ông lại không cần phải làm vậy.
Người phụ nữ, vì hôn nhân phải mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày để duy trì dòng dõi, thay vì một người đàn ông. Sau khi sinh, phụ nữ phải chịu đau đớn và thay đổi đột ngột về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng đàn ông ơi, bạn không cần như vậy.
Người phụ nữ, vì hôn nhân phải từ bỏ hàng tá những người đàn ông tốt theo đuổi mình, và chôn vùi tuổi thanh xuân tươi đẹp. Nhưng đàn ông không sợ mất đi tuổi thanh xuân, ngược lại đàn ông càng chín chắn càng hấp dẫn hơn.
Người phụ nữ ,vì hôn nhân mà mất đi cái tên bố mẹ đặt suốt hai mươi năm trời, gắn lên đầu hai chữ : “vợ thằng…”. Nhưng tên của người đàn ông vẫn không thay đổi.
Người phụ nữ, vì hôn nhân sáng đi làm, tối về nấu ăn, làm việc nhà, dạy con học. Ngoài áp lực công việc còn có cả áp lực gia đình. Nhưng đàn ông lại không mất gì, thêm một người kiếm tiền, thêm một người giúp việc.
Người phụ nữ , vì hôn nhân phải thích ứng với một gia đình mới và chịu ánh mắt dò xét của bố mẹ chồng và người thân.
Đàn ông ơi !
Nếu như có một người phụ nữ không hoàn hảo ở bên cạnh bạn, xin hãy làm bờ vai chắc chắn cho cô ấy dựa vào, hãy yêu thương và chăm sóc cô ấy. Đừng quên rằng, cô ấy sinh ra không phải để chăm sóc gia đình bạn, mà là bởi vì cô ấy yêu bạn. Khi cô ấy chịu tổn thương, hãy lắng nghe, chia sẻ, chở che, nhẹ nhàng giúp cô ấy lau đi những giọt nước mắt. Cô sẽ cảm kích và hy sinh vì bạn suốt cả cuộc đời.
Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014
ƯỚC MONG ...
Biết bao lời em đã nói cùng anh
Cuộc sống này chẳng dài thế kỷ
Mình yêu nhau thật lòng đi nhé
Tính toán làm chi cho khó khổ cả hai
Đã bao lần trần tình suốt đêm dài
Những khoảng khắc gần nhau mà xa lạ
Em nhận ra lãng phí tuổi thanh xuân
Chẳng thể nào giữ nổi trái tim anh
Em cũng hiểu buông tay là kết thúc
Nhưng trái tim em đã không làm được
Duyên nợ nào ta vẫn còn mang Em tiếc nuối ôi ! những quãng thời gian
Có bao giờ quay ngược dòng quá khứ
Cho một lần nữa em được chọn lựa
Chỉ một tình yêu tất cả là anh
Tình thuỷ chung trọn đường trần anh nhé...
MONG RẰNG ...KHÔNG CÓ KIẾP SAU
Khi màn đêm khẽ khàng buông xuống
Chỉ mình em đối diện với chính mình
Khoảng không gian heo hút lặng thinh
Em tự trở mình vào vui buồn thật ảo
Cuộc sống tình yêu chuyện đời ảo não
Chuỗi ngày dài gồng gánh đa đoan
Có bao nhiêu những chuyện trái ngang
Cứ lần lượt kéo về đêm trình diện
Cuộc đời không ai đặt ra lọc lừa toan tính
Mà trách than đổ lỗi tại ông trời
Hạnh phúc là cho và nhận anh ơi!
Chỉ cần hiểu ,tình yêu thương vừa đủ
Cuộc đời này chẳng ai phải đau khổ
Thì chúng mình hẹn nếu có kiếp sau
Ta sẽ tập yêu nhau lại từ đầu
Giữ niềm tin một trái tim chân thật
Chỉ mình em đối diện với chính mình
Khoảng không gian heo hút lặng thinh
Em tự trở mình vào vui buồn thật ảo
Cuộc sống tình yêu chuyện đời ảo não
Chuỗi ngày dài gồng gánh đa đoan
Có bao nhiêu những chuyện trái ngang
Cứ lần lượt kéo về đêm trình diện
Cuộc đời không ai đặt ra lọc lừa toan tính
Mà trách than đổ lỗi tại ông trời
Hạnh phúc là cho và nhận anh ơi!
Chỉ cần hiểu ,tình yêu thương vừa đủ
Cuộc đời này chẳng ai phải đau khổ
Thì chúng mình hẹn nếu có kiếp sau
Ta sẽ tập yêu nhau lại từ đầu
Giữ niềm tin một trái tim chân thật
TÂM SỰ VỚI ANH ....
Có những lúc em buồn lòng suy nghĩ
Em chẳng lỗi gì sao anh bỏ rơi em!?
Có phải chăng em quá đỗi nhu nhuờng
Không kiên định thẳng thừng quyết đóan
Em chẳng lỗi gì sao anh bỏ rơi em!?
Có phải chăng em quá đỗi nhu nhuờng
Không kiên định thẳng thừng quyết đóan
Bao nhiêu ngày em buồn đau chán nản
Chuỗi ngày dài nối tiếp canh thâu
Em chẳng hiểu nguồn cơn từ đâu
Mà chúng mình phải chia xa -ly biệt
Nhiều suy tính nên em bật khóc
Giận thật nhiều trách người cất bước ra đi
Em đã trao anh trọn vẹn tuổi xuân thì
Có lẽ nào anh vô tâm đến thế !?
Bao nhiêu ngày vật nộn trong dâu bể
Em thầm mơ đuợc trở lại như xưa
Những yêu thương không phải giỡn đùa
Chỉ một lời chân tình mộc mạc
Em sẽ bộc bạch cho anh cùng biết
Rằng lòng tự trọng em cứng rắn ,mà thôi
Nhưng chẳng có ai thay thế anh trong đời
Để yêu thương em và con thơ bé bỏng
Nếu lời em nói : yêu thương thầm lặng
Xin hãy tìm về trang nhật ký của em
Anh sẽ hiểu đuợc tình yêu chân thành
Dành riêng anh ...và anh là tất cả...
Thôi anh nhé ,có lẽ là muộn quá
Lời yêu thương em vơi cạn tủi hờn
Anh hãy quên ..chuyện dĩ vãng đôi mình
Và hạnh phúc bên người tình mới lạ...
Chuỗi ngày dài nối tiếp canh thâu
Em chẳng hiểu nguồn cơn từ đâu
Mà chúng mình phải chia xa -ly biệt
Nhiều suy tính nên em bật khóc
Giận thật nhiều trách người cất bước ra đi
Em đã trao anh trọn vẹn tuổi xuân thì
Có lẽ nào anh vô tâm đến thế !?
Bao nhiêu ngày vật nộn trong dâu bể
Em thầm mơ đuợc trở lại như xưa
Những yêu thương không phải giỡn đùa
Chỉ một lời chân tình mộc mạc
Em sẽ bộc bạch cho anh cùng biết
Rằng lòng tự trọng em cứng rắn ,mà thôi
Nhưng chẳng có ai thay thế anh trong đời
Để yêu thương em và con thơ bé bỏng
Nếu lời em nói : yêu thương thầm lặng
Xin hãy tìm về trang nhật ký của em
Anh sẽ hiểu đuợc tình yêu chân thành
Dành riêng anh ...và anh là tất cả...
Thôi anh nhé ,có lẽ là muộn quá
Lời yêu thương em vơi cạn tủi hờn
Anh hãy quên ..chuyện dĩ vãng đôi mình
Và hạnh phúc bên người tình mới lạ...
Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014
AI ĐÁNH MẤT ...
Ai đánh mất buồn vui thương nhớ
Tôi nhặt về gối ở trong tim
Người sao không bước đi tìm ?
Mà tôi mãi kiếm để niềm tương tư
Ngày tháng đủ chẳng dư đâu nhỉ !
Sao tôi thừa bỏ phí tuổi xuân ?
Người đi người chẳng bâng khuâng
Sao tôi cứ phải tần ngần đứng trông ?
Hay tôi mất tấm lòng son trẻ ?
Để một người lặng lẽ mang đi
Vô tình người chẳng biết gì
Riêng tôi đánh mất xuân thì đợi mong
Ai quý trọng tình nồng tuổi trẻ
Năm tháng dài vui vẻ vẫn còn
Hạnh phúc chung hưởng vuông tròn
Nợ duyên ai để mắt tuôn lệ dòng
Tôi nhặt về gối ở trong tim
Người sao không bước đi tìm ?
Mà tôi mãi kiếm để niềm tương tư
Ngày tháng đủ chẳng dư đâu nhỉ !
Sao tôi thừa bỏ phí tuổi xuân ?
Người đi người chẳng bâng khuâng
Sao tôi cứ phải tần ngần đứng trông ?
Hay tôi mất tấm lòng son trẻ ?
Để một người lặng lẽ mang đi
Vô tình người chẳng biết gì
Riêng tôi đánh mất xuân thì đợi mong
Ai quý trọng tình nồng tuổi trẻ
Năm tháng dài vui vẻ vẫn còn
Hạnh phúc chung hưởng vuông tròn
Nợ duyên ai để mắt tuôn lệ dòng
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






