Anh giữ lại cho mình một mùa gió heo may
Những cơn gió thổi dài như không bao giờ dứt
Cái lạnh đầu đông ùa về tự lúc nào không biết
Chợt nhận ra mình đang thiếu lắm một vòng tay
Anh giữ lại cho mình lặng lẽ phố sương rơi
Nơi có giấc mơ em xạc xào đêm trở gió
Cùng với hương em rải dầy căn gác nhỏ
Sau liếp cửa cuộc đời đặc quánh những đơn côi
Anh giữ lại cho mình một mùa thu ly bôi
Một mùa nắng hanh hao rớt vàng chiều thành phố
Một mùa mưa ngâu chông chênh như trăm ngàn nỗi nhớ
Trong…hiu hắt ngõ thề loang dấu vết về nhau
Chẳng biết con đường thương nhớ chạy đi đâu
Anh là chốn dừng chân…hay em vẫn còn đi tiếp
Em đứng lại sau anh…hay bước về phía khác
Phương trời nào em đến có heo may…?!!

