Khi nghĩ đến ngày mình không còn bên nhau
Vì trăm ngàn lý do hoặc không lời thanh minh nào cả
Hạnh phúc thuộc về một người xa lạ
Tôi tìm đến nơi cho vay mượn nụ cười.
Cuộc đời sắp đặt là một cuộc chơi
Và chỉ mỗi người mới biết mình được mất
Tôi sợ lúc cuộc chơi của chúng minh kết thúc
Ai ra đi nhẹ nhàng, ai ở lại tái tê?
Tôi biết chẳng nên nói trước điều gì
Nhưng vẫn giật mình vì một nỗi buồn đang đợi tôi đâu đó
Trái tim tôi mỏng manh như lá cỏ
Làm sao níu giữ được người?
Lá khoảng trống bất thường của tôi thế thôi
Bước vào giữa một chiều nắng nhạt
Tôi vẫn đợi hết tháng năm dài rộng
Bằng nỗi nhớ bình yên trong tim mình.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét