Năm tháng dài nghiệt ngã đã đi qua
Đủ chưa anh những niềm đau chất ngất
Thời gian bao lâu chữa lành vết sẹo con tim
Dù không muốn giận hờn ghen tuông
Nhưng mỗi ngày vẫn tái tê gặm nhấm
Có những lúc trầm tư ,câm nín
Để bể dâu ngang trái xóa mờ dần
Khó tìm lại khoảng tĩnh lặng thanh bình
Những đau đớn đặt thành tên không được
Cứ dầy vò khoét sâu trong tiềm thức
Cứ như bài văn cáo trạng rành rành
Biện luận cho tình nghĩa đôi mình
Anh đã khi nào đem tình đếm đong
Những nghĩa ân bề dầy sau trước
Hay anh nghĩ rằng anh được quyền phụ bạc
Người vợ nhu nhược chẳng dám rời xa anh.?
Anh đi hết nửa chặng đường bão giông
Lẽ đời thường là nguồn cơn nông nổi
Để ước mơ chất dày thêm tội lỗi
Để hững hờ phá nát một gia can...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét