NỐI VẦN THƠ

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

HẠNH PHÚC NÀO HƠN...!

Em đã từ lâu có hai người mẹ
Hạnh phúc lắm khi vẫn trọn vẹn quanh mình
Gia tài em chẳng có gì hơn anh và con xinh
Cùng hai người mẹ luôn ấm lòng thương mến

Đã từ lâu em bằng lòng với cuộc sống
Vẫn bên anh bước những nẻo đường đời
Dù có đôi khi giông gió tới lui
Nhưng vững niềm tin như có anh dìu buớc

Đã từ lâu em vẫn hằng ao ước
Mẹ chúng mình vẫn khoẻ mãi với cháu con
Tuy cách xa nhưng vẫn luôn mỏi mòn
Thương nhớ mẹ hằng đêm bóng xế

Dù mai sau nếu mình có thể
Đón mẹ về bên cạnh để chăm lo
Bóng hoàng hôn sau ánh dương tà
Vẫn có mẹ ..một đời con hạnh phúc...



Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

HÃY CỐ GẮNG MẠNH MẼ HƠN ...!

Ai nhuộm nỗi buồn cho vạt nắng chiều nay
Để khoé mắt cay ngỡ một trời mưa đổ
Thành phố lớn... mà lòng người thì nhỏ
Chẳng có nơi nào làm điểm tựa dừng chân.


Mạnh mẽ bao nhiêu cũng đôi lúc thấy cần
Một bàn tay ngại ngần khẽ vuốt ve mái tóc
Một bờ vai kề bên để dựa vào mà khóc
Để dốc cạn lòng cho vơi bớt lo âu.

Đã chẳng thể cứ đi như một chuyến tàu
Có điểm bắt đầu, mỗi chặng dừng, kết thúc
Dẫu cuộc hành trình đớn đau hay hạnh phúc
Cũng sẽ quay về rồi tiếp tục ra đi.

Nên lại tự ghìm giọt nước mắt trên mi
Và thản nhiên đón chông gai phía trước
Con đường dài riêng một mình độc bước
Nên dẫu có đau cũng phải học cách cười.

Mạnh mẽ lên nào… đừng yếu đuối… tôi ơi!

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

KẺ BẠC TÌNH!!

Viết vần thơ cho những kẻ bạc tình
Nát tim đau dã dời cơn mê mải
Chỉ như thế ...mà gây điều ngang trái
Thay đổi lòng như chiếc áo cởi ngay

Viết vần thơ cho những kẻ đắm say
Ảo mộng hão chiếm đoạt tình mới lạ
Quên tháng năm hẹn thề dâu bể
Bước chung đường dưới nắng hoàng hôn

Viết vần thơ cho kẻ dễ vong ơn
Tình và tiền cân não bằng trác táng
Mua nhân nghĩa những hói hư trụy lạc
Giết ân tình bằng tiếng sét hạ lưu

Viết vần thơ cho kẻ chẳng phiền ưu
Động não bằng nhớp nhua lang trạ
Tâm hồn kia chỉ là bầy thú
Kẻ bạc tình ..tìm hạnh phúc ở đâu!?

TÌNH GIAN DỐI NGƯỜI DỐI GIAN

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

MÙA THU LẠI ĐẾN

Nếu một ngày anh chợt nhớ đến em
Chắc có lẽ anh chưa tròn hạnh phúc
Trong tiềm thức như có điều uẩn khúc
Là lúc anh nghĩ về tình cũ nghĩa xưa??

Nếu một ngày anh đi dưới cơn mưa
Nắm bàn tay ai mà tâm hồn anh lạnh giá
Chắc có lẽ trong anh đang nhớ
Kỷ niệm cùng em ấm áp ngọt ngào

Nếu một ngày đi giữa phố ồn ào
Chắc anh nhớ khoảng không gian thinh lặng
Hai trái tim hòa cùng nhịp sống
Những nguyện thề giục giã dư âm

Nếu một ngày anh đếm bước trầm ngâm
Chắc có lẽ anh nhẩm đếm chiều xa cách
Mùa thu nào ta xây hạnh phúc
Những mùa thu đẹp nhất của chúng ta...

---MÙA THU CHO EM

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

LỖI LẦM...

Chuyện ái tình ai chẳng một lần say nắng ban trưa
Anh cũng đã và cũng từng sa ngã
Trăm ngàn lần xin em tha thứ
Nhưng biết rằng vết thương chẳng dễ lành!?

Trong hạnh phúc bất chợt mong manh
Anh cảm thấy chán trường tủi hổ
Nhưng không phải lỗi lầm dễ xóa
Biết nói gì xoa dịu trái tim đau

Anh vẫn biết lòng chân thật em trao
Anh ,không vẹn câu chung tình thề hẹn
Giữa dòng đời bão giông cuồn cuộn
Anh lạc vào cơn mê mải tối tăm

Hãy tha thứ cho anh dù trăm ngàn lời thương
Nhưng với em nay trở lên vô nghĩa
Đời là thế vòng xoay không tròn trịa
Cuộc đời này anh lầm lỗi bởi tham lam......



XIN LỖI TÌNH YÊU

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

NẾU CÓ BUỒN...


Nếu có buồn anh hãy tựa vào em
Vai em đấy đừng gắng gồng thêm nữa
Đừng trầm ngâm nhìn xa xăm ngoài cửa
Len lén thở dài rồi bảo không sao
Nếu một ngày anh bỗng thấy chênh chao
Như bầu trời không còn mây và nắng
Anh đừng ngồi lặng im trong đêm vắng
Nắm tay em cho bớt những nhọc nhằn
Đừng giấu em những trăn trở, muộn phiền
Ai không có phút yếu lòng bất chợt
Dù biển xanh vẫn sóng ngầm từng đợt
Nên mệt rồi thì hãy tựa vào em
Đừng nghĩ rằng em chân yếu tay mềm
Nên suốt đời anh chở che bao bọc
Dù cuộc đời có mệt nhoài, khó nhọc
Vẫn nở nụ cười vì sợ em lo
Vì cuộc đời còn nhiều những đắn đo
Nhiều những gió giông, phong ba, bão táp
Nên em sẽ là bờ vai ấm áp
Để anh tựa vào tìm chút an yên

TIỀN BẠC ..BÁN MUA

Em biết tình yêu mình chỉ thế phải không anh
Có nhớ thương cũng chẳng của riêng anh nhỉ?
Chỉ là vu vơ trong trang thơ đóng kín
Dẫu có xếp chồng kỷ niệm cũng như không!

Em biết nhớ thương không thể đếm đong
Những ân tình nặng sâu tựa cao như núi
Nếu nhớ thương em, anh không đánh đổi
Số lượng bạc tiền và cô ấy trẻ hơn em

Tình yêu chúng mình được ví như vàng son
Là ân tình thủy chung vô bờ bến
Anh đâu thể chọn sang giầu thực hiện
Thay tên người yêu dễ dàng clik phải không anh!?

Tình yêu chúng mình trải qua giông tố bao lần
Nay em mới hiểu vật chất vùi chôn tất cả
Anh đã toan tính tình yêu bằng vật giá
Ngã ngũ rồi còn thương nhớ để làm chi??

Thôi anh nhé chào tạm biệt từ ly
Tiễn anh về với người yêu vật chất
Để tình yêu của anh trở thành người bất diệt
Với nhà cao tiền bạc rủng rỉnh dư thừa

Em sẽ quay về khép lại trang ký ức thơ
Những dấu yêu hẹn thề trong tiềm thức
Em sẽ vo nhàu đốt kỷ niệm đắng cay chua chát
Để ngàn năm sau tình yêu không vướng thương đau

Không còn những cuộc tình đớn đau
Chỉ có yêu thương và không mang tên tiền bạc
Không ,lọc lừa nhau tâm hồn, thể xác
Để muôn đời đôi lứa được yêu thương

Để tình yêu lên ngôi cõi vô thường
Cho những con người không gây thêm tội lỗi
Dành trọn cho nhau ý nghĩa tình yêu
Chẳng thể thay thế nắm BẠC TIỀN....!!!!! rẻ rúng..

Viết cho người Lữ Khách giang hồ trí thức .

TÌNH YÊU THÁNG NĂM

Tình yêu hoa Phượng Vỹ
Đẹp nhất phải không anh
Thời hòa bình xanh trong
Bản tình ca anh hát
Tiếng ve kêu điệu nhạc
Rền như tiếng trống trường
Rồi anh xếp bút nghiêng
Tuổi đôi mươi phơi phới
Nghĩa vụ anh lên đường
Bước ngưỡng cửa học đường
Hai đứa mình hai hướng
Sao nhớ quá anh ơi!
PHƯỢNG HỒNG

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

HẠNH PHÚC MONG MANH

Có thể nào ta gặp lại nhau không ?
Khi định mệnh theo dòng trôi đi mãi
Không đắng cay sao thật nhiều ngang trái
Nhớ thương người...tê tái ...những vần thơ...!


Có thể nào xem như một giấc mơ
Khoảng trời riêng...buồn vu vơ chờ đợi
Bao nhớ nhung...nhớ nhung ...xa vời vợi
Khúc tâm tình...nghe chới với niềm đau

Có thể nào hai đứa gặp lại nhau
Một lần thôi dù sau này ly biệt
Nghe trong tim nỗi buồn đau da diết
Dẫu trọn đời..vẫn biết ...phải đành quên!

Có thể nào trong giấc mộng hằng đêm
Mơ về nhau...gọi tên nhau ...nức nở
Cùng lắng nghe niềm đau đang òa vỡ
Khóc nghẹn ngào ...xót duyên nợ mong manh !

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

CÓ PHẢI MÌNH ĐÃ XA NHAU...

Mình xa nhau lâu quá phải không anh?
Nỗi nhớ thương chia đều về hai nửa
Khi bông phượng cháy hết mình như lửa
Lúc sen tàn...chưa thể gặp lại nhau.

Có lời nào nói hết được nỗi đau
Ngày hoá tháng...tháng hoá năm đằng đẵng
Em chiếc bóng bước bên đời thầm lặng
Mưa nắng bao lần...thương nhớ chẳng đi qua.

Đời có bao giờ đẹp như khúc tình ca
Tình có bao giờ đẹp như mơ ước
Cuộc sống xô em về phía trước
Chẳng kịp biết mình buông mất một bàn tay...

Mình xa nhau không biết đã bao ngày
Vẫn chẳng thể hẹn được ngày tái ngộ
Chỉ mình em giữa thu vàng lá đổ
Nghe quặn lòng nhớ lắm- một người xa...

Ng-Th Tr

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

MÙA ĐÔNG QUA RỒI...

Anh gói mùa đông vào tận cùng nỗi nhớ,
Gói nỗi buồn vào ướt lạnh chiều nay.
Bởi hình như xuân thấp thoáng đâu đây,
Trong cơn gió thẹn thùng qua liếp cửa!

Có phải trời xuân với sắc màu thương nhớ,
Nhuộm em thành tươi mới thuở trinh nguyên?
Có phải dấu yêu giờ lú lẫn thời gian,
Nên chợt thấy chiều nay như chín đỏ…!?

Có phải tại ai cứ dại khờ, lần lữa…,
Nên giấu xuân đi cho lá đổ cuối chiều?
Có phải lòng ta lo vỡ đổ, quạnh hiu…
Nên níu lại mùa xưa thời trinh trắng!?

Về đi em…! Về cùng anh im lặng,
Ngắm gương hồ nghi ngút khói sương bay.
Về đi em…! Về viết lại đắm say,
Lên mưa bụi ngõ thề xưa lá đổ!

Xuân đã ùa về lấp đầy con phố nhỏ,
Cho lòng anh thương nhớ cứ cồn cào.
Về đi em về thắp lửa khát khao,
Cho sáng lại màn đêm thời dĩ vãng!!!

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

THÁNG TƯ ...

Hà Nội trở mình trong nắng mới tháng Tư
Ánh ngập tỏa chan hoà từng con phố
Gió reo hát ghé từng ô cửa sổ
Này! biết không? Ve đã gọi hè về

Nỗi nhớ anh vẫn vẹn nguyên tràn trề
Qua ô cửa phượng hồng đang chớm nụ
Mắt lơ đễnh tự lòng mình thầm nhủ
Có kịp về ngắt phượng vỹ tặng em?

Gửi nơi nào nhung nhớ mãi đan xen
Ở nơi đó mùa anh đào đang nở
Sắc dịu nhẹ chẳng ghen hờn vô cớ
Phượng hồng tươi vốn dĩ đã thế rồi

Cùng song hành để nhựa sống lên ngôi
Gửi trao hết làm nhoà vơi cơn khát
Tháng tư sẽ gọi mời làn gió mát
Để đón chào trọn vẹn cơn mưa anh...



Ng-Th


Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

RƯỢU ĐẮNG!

Uống cho say dẫu rằng men rượu đắng
Chuốc môi mềm chát mặn cả vần thơ
Thềm chơ vơ điểm tô mắt mong chờ
Nghe quay quắt đêm mơ hồn say khướt

Hãy uống đi biển tình đong sướt mướt
Dỗ giấc nồng lả lướt ánh trăng buông
Nhốt vào trong khoé mắt mộng thiên đường
Đêm ngồi ngóng sông tương thuyền lạc bến

Hãy uống đi ngủ vùi theo định mệnh
Giấc ngọt ngào chợt đến rồi chợt tan
Chiều thu xưa kết thành chuỗi muộn màng
Chở bóng xế miên man từng cung bậc

Hãy uống say vào bơ vơ chất ngất
Đêm muộn rồi khao khát bóng tình nhân
Rót lẻ loi cạn chén đã bao lần
Mà chỉ thấy bóng phù vân lãng đãng....


Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

HOÀI NIỆM THỜI HOA CỎ MAY

...Quê hương là mùi thơm trên năm ngón tay em
Là những nếp nhăn của cuộc đời gian lao hằn lên vầng trán mẹ..."

Mỗi chúng ta ai không có một lần nhớ về làng quê yêu dấu đã từng sinh ra ta. Bao mùa hè đã qua rồi, tuổi thơ của ta lặng lẽ nằm lại bên thềm gió ven đê. Giờ giữa đô thành sang trọng và ồn ã, Ta vẫn cồn cáo khát cháy nỗi nhớ quê, nhớ về những miền hoa cỏ ngày xưa. Thuở ấy ta thường lang thang trên đê thoai thoải ken dày hoa cỏ may nghiêng ngả, tim tím trải dài đến ngút mắt!
Nghĩ về hoa cỏ, lòng ta lại nghĩ thương cho những bông hoa cây xấu hổ, buổi chiều về khi đã tắt nắng, không khí dịu đi tại sao hoa lại rũ héo! Chả thế mà người đời đặt cho cái tên "xấu hổ". Dọc đường làng là hai hàng cúc tần hoang cao lút đầu người chằng chịt dây tơ hồng. Màu vàng tươi như dải lụa của dây tơ hồng xen lẫn màu đỏ tươi của hoa râm bụt sao mà hợp đến thế! Cứ như trời đất đã cố ý sắp xếp vậy. Giậu cúc tần của ta, dòng sông của ta, một bờ đê ngút mắt hoa cỏ may đáng ghét của ta và nữa, một cây cầu bắc qua sông phía hạ lưu mờ mờ ảo ảo như bắc qua nỗi nhớ, ngăn cách tuổi thơ hoang dại với cuộc đời ta hôm nay. Ta đã bỏ lại tuổi thơ trên cái thế giới mộng mơ ấy để rồi mãi mãi không bao giờ tìm lạiđược. Nhớ lắm tuổi thơ bên hoa cỏ, nhớ lắm, nhớ khôn nguôi và nuối tiếc những gì còn đọng lại trên nhành hoa nguyên sơ ấy đã bao lần làm cho ta vui, buồn, hạnh phúc và bất hạnh.
Những chiều hè ấm nóng hay buổi sáng mùa đông se lạnh; Một ngày thu trời cao xanh trong vời vợi nắng nhạt màu hay mùa xuân rộn rạo tâm hồn bởi những hạt mưa lay bay buông xuống bên ô cửa sổ...! Vòng luân chuyển đầy biến động của tạo hóa ấy cứ âm thầm diễn ra trong sự tĩnh lặng đầy hoài niệm. Nỗi nhớ quê nghèo với bông hoa cỏ trên triền đê nơi xa lắc xa lơ ấy lại ập về tích tụ, dồn nén vào trong ta một nỗi niềm trầm buồn man mác.
Dòng sông quê ta bốn mùa nước xanh trong, cứ mải miết trôi, thi thoảng lặng lẽ những con thuyền ngược xuôi đi qua để lại phía sau một dải nước xao động, cuốn theo một vài bông hoa bèo Nhật Bản tim tím nhìn đến nao lòng. Ta chợt nghĩ: mỗi con người đều có một khoảng trời riêng để mà mơ ước và khao khát. Bầu trời kỳ diệu và huyền bí ai hiểu hết? Cũng như lòng người rộng như trời, sâu như bể biết đâu mà lần. Ta thầm ước được là một làn mây nho nhỏ để bay về vùng quê yêu dấu che một chút nắng gắt gao trên đồng vào vụ gặt để mẹ ta đỡ nhọc nhằn, cho những bông hoa cỏ mà ta luyến thương vẫn mãi tươi nguyên sắc màu thời trẻ thơ!...


NG-TH  6 / 2008


Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

CÓ NHỮNG ĐIỀU ANH CÓ HIỂU??

Có những điều anh chẳng hiểu cho em
Trái tim đau chẳng thể lành anh ạ
Những dấu yêu của ngày nắng hạ
Anh mang đi từ lúc xuân thì

Có những điều em chẳng thể phân bì
Với tình cảm giấu trong lồng ngực
Anh có hay và anh có biết
Vòng tay nào khỏa lấp lo âu

Những tháng năm anh gieo rắc u sầu
Không hiểu rằng một người đi người đợi
Em vẫn biết trái tim yêu vô tội
Nhưng không thể đại lượng khác hơn

Người con gái suy nghĩ yếu mềm
Cần vững vàng trở che từ nơi anh đó
Nhưng cũng khó đặt ra lời ngỏ
Thật lòng chưa hay như bướm ghẹo hoa...

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

KHI MÀN ĐÊM BUÔNG XUỐNG

Khi màn đêm khẽ khàng buông xuống
Chỉ mình em đối diện với chính mình
Khoảng không gian heo hút lặng thinh
Em tự trở mình vào vui buồn thật ảo

Cuộc sống tình yêu chuyện đời ảo não
Chuỗi ngày dài gồng gánh đa đoan
Có bao nhiêu những chuyện trái ngang
Cứ lần lượt kéo về đêm trình diện

Cuộc đời không ai đặt ra lọc lừa toan tính
Mà trách than đổ lỗi tại ông trời
Hạnh phúc là cho và nhận anh ơi!
Chỉ cần hiểu ,tình yêu thương vừa đủ

Cuộc đời này chẳng ai phải khổ đau
Thôi thì chúng mình hẹn nếu có kiếp sau
Ta sẽ tập yêu nhau từ đầu đúng cách
Và giữ trong tay một trái tim chân thật

Để tình nồng ấm áp mãi trong tim
Không oán hờn giận dỗi khóc than
Người buông tay chỉ vì ..cao thấp
Trốn trần gian ...địa ngục..hai trái tim

NHỮNG CON NGƯỜI ĐỔI TRẮNG THAY ĐEN..

Tỉnh giấc đi mộng ảo yêu thương
Cuộc sống này đếm đong hạnh phúc
Giá nào trả cho những ngày sai lạc
Oán hận nào cởi trói con tim

Đời con người có được bao nhiêu ấm êm
Mà vật nộn với những điều gang trái
Phải đi qua trăm ngàn khổ ải
Mới chắt lọc được điều mất - còn

Ai đã từng một lần đau thương
Mới đứng lên được từ những gì đổ nát
Nhưng có những người cũng năm lần bảy lượt
Chưa tỉnh ngộ được giấc mộng ảo sa hoa

Bao trăm ngày chưa đủ đau đớn xót xa
Những giá trị trong tay nào ai thấy
Chỉ khi nào vực sâucùng đường bí lối
Biết ăn lăn thì cũng quá muộn màng..
 
Tỉnh lại sớm đi những kẻ đa tình
Mộng yêu thương không dành cho kẻ dối trá
Không bền vững ấm êm cho tất cả
Những con người đổi trắng thay đen...



Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

MẶT NÀO CŨNG ĐÚNG

Vì trái đất tròn, nên những người yêu nhau sẽ lại về với nhau. Người ta vẫn nói như vậy.
Rồi chợt nhận ra rằng, niềm tin và thực tế không giống nhau.
Trái đất tròn nhưng vòng tròn lại quá lớn. Không phải tình yêu nào cũng đi hết vòng tròn ấy.

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

CÒN GÌ CHO EM...

Anh giữ lại cho mình một mùa gió heo may
Những cơn gió thổi dài như không bao giờ dứt
Cái lạnh đầu đông ùa về tự lúc nào không biết
Chợt nhận ra mình đang thiếu lắm một vòng tay

Anh giữ lại cho mình lặng lẽ phố sương rơi
Nơi có giấc mơ em xạc xào đêm trở gió
Cùng với hương em rải dầy căn gác nhỏ
Sau liếp cửa cuộc đời đặc quánh những đơn côi

Anh giữ lại cho mình một mùa thu ly bôi
Một mùa nắng hanh hao rớt vàng chiều thành phố
Một mùa mưa ngâu chông chênh như trăm ngàn nỗi nhớ
Trong…hiu hắt ngõ thề loang dấu vết về nhau

Chẳng biết con đường thương nhớ chạy đi đâu
Anh là chốn dừng chân…hay em vẫn còn đi tiếp
Em đứng lại sau anh…hay bước về phía khác
Phương trời nào em đến có heo may…?!!

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

HẠNH PHÚC ĐẮNG

Có lẽ nào đau thương một lần nữa
Vết thương lòng vẫn rỉ máu hằng đêm
Chuyện dĩ vãng tưởng đã lãng quên
Nhưng nay lại trở về nguyên vẹn

Cả một đời anh đều lỗi hẹn
Hay thay lòng dễ như chở bàn tay
Đếm đong hạnh phúc trong khao khát đong đầy
Vẫn chưa đủ cộng thêm phần ngang trái

Đời cay đắng - lập lờ cứ trêu đùa em mãi
Kiếp đa đoan phận mỏng duyên mòn
Anh có cảm nhận những cay đắng tủi hờn
Vẫn lập trình nhật thường nhịp điệu.

Có lẽ nào anh lại không hiểu
Hai bàn tay vỗ cùng mới kêu
Bao nhiêu lần ,và nhắc nhớ miền yêu
Ai vun trồng cho ai hạnh phúc đắng..




NHỤC !!GÃ ĐÀN ÔNG


Chắc có lẽ anh chỉ xứng với
Đặt tên người tình bướm ghẹo mật hoa
Chặng đường đời trọn nghĩa chồng ,cha
Anh không đủ gọi tên từ tư cách


Bao nhiêu năm kẻ du hành lữ khách
Tham vọng tiền tài địa vị tiến thân
Hai đầu gối lê khắp chốn xa gần
Gái làm tiền quán bar không ngại hót

Bao nhiêu lần phải van lơn quỳ gót
Lẻo mép dầy bám váy ..túm đuôi..
Ôi đàn ông của một kiếp người
Bỉ ổi quá anh có hay có biết

Tỉnh lại đi ... đừng