NỐI VẦN THƠ

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

NẾU CÓ BUỒN...


Nếu có buồn anh hãy tựa vào em
Vai em đấy đừng gắng gồng thêm nữa
Đừng trầm ngâm nhìn xa xăm ngoài cửa
Len lén thở dài rồi bảo không sao
Nếu một ngày anh bỗng thấy chênh chao
Như bầu trời không còn mây và nắng
Anh đừng ngồi lặng im trong đêm vắng
Nắm tay em cho bớt những nhọc nhằn
Đừng giấu em những trăn trở, muộn phiền
Ai không có phút yếu lòng bất chợt
Dù biển xanh vẫn sóng ngầm từng đợt
Nên mệt rồi thì hãy tựa vào em
Đừng nghĩ rằng em chân yếu tay mềm
Nên suốt đời anh chở che bao bọc
Dù cuộc đời có mệt nhoài, khó nhọc
Vẫn nở nụ cười vì sợ em lo
Vì cuộc đời còn nhiều những đắn đo
Nhiều những gió giông, phong ba, bão táp
Nên em sẽ là bờ vai ấm áp
Để anh tựa vào tìm chút an yên

TIỀN BẠC ..BÁN MUA

Em biết tình yêu mình chỉ thế phải không anh
Có nhớ thương cũng chẳng của riêng anh nhỉ?
Chỉ là vu vơ trong trang thơ đóng kín
Dẫu có xếp chồng kỷ niệm cũng như không!

Em biết nhớ thương không thể đếm đong
Những ân tình nặng sâu tựa cao như núi
Nếu nhớ thương em, anh không đánh đổi
Số lượng bạc tiền và cô ấy trẻ hơn em

Tình yêu chúng mình được ví như vàng son
Là ân tình thủy chung vô bờ bến
Anh đâu thể chọn sang giầu thực hiện
Thay tên người yêu dễ dàng clik phải không anh!?

Tình yêu chúng mình trải qua giông tố bao lần
Nay em mới hiểu vật chất vùi chôn tất cả
Anh đã toan tính tình yêu bằng vật giá
Ngã ngũ rồi còn thương nhớ để làm chi??

Thôi anh nhé chào tạm biệt từ ly
Tiễn anh về với người yêu vật chất
Để tình yêu của anh trở thành người bất diệt
Với nhà cao tiền bạc rủng rỉnh dư thừa

Em sẽ quay về khép lại trang ký ức thơ
Những dấu yêu hẹn thề trong tiềm thức
Em sẽ vo nhàu đốt kỷ niệm đắng cay chua chát
Để ngàn năm sau tình yêu không vướng thương đau

Không còn những cuộc tình đớn đau
Chỉ có yêu thương và không mang tên tiền bạc
Không ,lọc lừa nhau tâm hồn, thể xác
Để muôn đời đôi lứa được yêu thương

Để tình yêu lên ngôi cõi vô thường
Cho những con người không gây thêm tội lỗi
Dành trọn cho nhau ý nghĩa tình yêu
Chẳng thể thay thế nắm BẠC TIỀN....!!!!! rẻ rúng..

Viết cho người Lữ Khách giang hồ trí thức .

TÌNH YÊU THÁNG NĂM

Tình yêu hoa Phượng Vỹ
Đẹp nhất phải không anh
Thời hòa bình xanh trong
Bản tình ca anh hát
Tiếng ve kêu điệu nhạc
Rền như tiếng trống trường
Rồi anh xếp bút nghiêng
Tuổi đôi mươi phơi phới
Nghĩa vụ anh lên đường
Bước ngưỡng cửa học đường
Hai đứa mình hai hướng
Sao nhớ quá anh ơi!
PHƯỢNG HỒNG

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

HẠNH PHÚC MONG MANH

Có thể nào ta gặp lại nhau không ?
Khi định mệnh theo dòng trôi đi mãi
Không đắng cay sao thật nhiều ngang trái
Nhớ thương người...tê tái ...những vần thơ...!


Có thể nào xem như một giấc mơ
Khoảng trời riêng...buồn vu vơ chờ đợi
Bao nhớ nhung...nhớ nhung ...xa vời vợi
Khúc tâm tình...nghe chới với niềm đau

Có thể nào hai đứa gặp lại nhau
Một lần thôi dù sau này ly biệt
Nghe trong tim nỗi buồn đau da diết
Dẫu trọn đời..vẫn biết ...phải đành quên!

Có thể nào trong giấc mộng hằng đêm
Mơ về nhau...gọi tên nhau ...nức nở
Cùng lắng nghe niềm đau đang òa vỡ
Khóc nghẹn ngào ...xót duyên nợ mong manh !