NỐI VẦN THƠ

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

MÙA NÀO CÒN LẠI XÓT XA

Còn gì nữa ta gửi cho nhau
Mặn chát đắng lối mịt mờ ảo ảnh
Có bao giờ gương lại lành nguyên vẹn
Đã vỡ rồi hàn gắn được nữa không

Ta bâng khuâng nhặt chiếc lá cuối cùng
Mùa yêu thương ngày xưa còn xót lại
Chiếc lá vàng của mùa thu xa ngái
Mùa lỡ làng ,đau đớn nhất đời ta


MT

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

ĐƯỢC KHÔNG EM !?

Ta gọi nhau là cố nhân em nhé
Anh và em theo hai ngả đường rồi
Đừng luyến tiếc, đừng thương nhớ đầy vơi
Đừng gợi lại những gì ta đã mất....
-
Ta đã có những mùa đông chân thật
Hai trái tim sưởi ấm lạnh cho nhau
Bao kỉ niệm như cơn mưa buổi đầu
Xin đừng nhớ và quên đi em nhé !
-
Anh vô tình xin em đừng gọi thế
Nơi trái tim anh sẽ khổ rất nhiều
Kiếp phong trần như chiếc lá cô liêu
Nhiều trắc trở ,đâu bến bờ để đến.
-
Hãy quên anh , xin hãy quên vĩnh viễn

Lữ hành khất nơi góc biển chân trời
Xa em rồi như con sóng chơi vơi
Anh lạc lõng giữa biển trời rộng lớn
-
Sẽ một ngày tim em hết hờn giận
Khi nghĩ về những kỉ niệm xa xăm
Anh biết rằng Em sẽ mỉm cười thầm
Mình gọi nhau
............là cố nhân..... em nhé !


CHO EM TẤT CẢ

Tôi cứ mài trái tim
Thành từng bài thơ nhỏ.
Lặng lẽ và âm thầm
Gửi dần cho em đó.

Mỗi người ta chỉ có
Trong mình một trái tim
Tôi cho em tất cả
Sao em lại không tin ?

Cho em cả trái tim,
Tôi chẳng còn gì cả.
Trở thành kẻ ăn xin
Đói tình, tôi mệt lả.

Dù ngày mai gục ngã
Kẻ hành khất không tim.
Chẳng xin gì em cả,
Chỉ xin em - Trái Tim 




KHI KHÔNG CÒN YÊU NỮA

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Câu hỏi thăm cũng trở nên thừa
Sự quan tâm nay trở thành khó chịu
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay….

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
” Mình không hợp thôi chia tay người nhé
Rồi mai sau gặp người khác hơn mình”

Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp lên
” Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ nhớ hay quên?”


ĐÃ KHI NÀO CHỢT NHỚ...

Đã mấy hôm sao mình không thể viết...
Dòng thơ tình nay biền biệt nơi đâu...
Để từng đêm nghe giọt nhớ rơi sầu...
Đang dần thấm vào tâm hồn bé nhỏ !

Mưa vẫn cứ rơi đều qua lối ngõ...
Lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn...
Đèn hắt hiu soi tỏa bóng cô đơn...
Đêm quạnh vắng nghe hồn đang tê dại

Thời gian ơi có thể nào dừng lại...
Để ta về tìm lại dáng người thương...
Mưa vẫn rơi tí tách suốt đêm trường...
Buồn lạnh lẽo người thương ơi có biết

Đêm hiu hắt giọt sầu hoen mắt biếc
Từng giọt buồn đang tha thiết gọi tên
Lệ hay mưa đang đọng giọt môi mềm
Nghe thấm mặn giữa hồn đang đơn lạnh

Này mưa ơi ! đến bao giờ mới tạnh
Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn
Cho mắt Em thôi đọng giọt tủi hờn
Cho môi nhỏ đượm nụ cười tươi thấm !

Người thương ơi ! Từ phương thời xa thẳm
Biết mưa buồn đang lạnh lắm hồn em
Nhìn mưa rơi tí tách giọt bên thềm
Buồn lắng đọng hồn em từng giọt nhớ !




Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

GỬI CHO ANH ..NGƯỜI THỰC DỤNG

Gió cô đơn thường tìm mây tâm sự
Để nhẹ lòng trên những nẻo phiêu du
Mây đa tình nghe chuyện gió quạnh hiu
Nên nước mắt hóa mưa hòa theo suối.

Bông hoa dại tới cuối chiều vẫn đợi
Chú ong sao hẹn mãi chưa quay về
Nắng xế chiều như ủ rũ tái tê
Hoa thất vọng từng cánh rời xa nhụy.

Mỗi kiếp người mỗi cảnh đời hệ lụy
Chuyện hợp tan không thể thiếu chữ ngờ
Lẫn giữa trời thực dụng với mộng mơ
Buồn đơn chiếc một niềm tin mất hướng.

Chiều thứ bảy cây cũng buồn đến lặng
Ngõ nhỏ đón ta xơ xác một tâm hồn
Góp nhặt từng mảnh vỡ của niềm tin
Dấu vào đêm sau ngõ buồn hoang vắng.

Cứ cuối tuần mang niềm tin thầm lặng
Nhăn nhở cười cho ai khỏi băn khoăn.
Để tháng ngày vơi bớt nỗi chờ mong
Người cất buớc sẽ yên bề hạnh phúc



Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

TẦM THƯỜNG ....

Trong hơi thở đã có mầm phản bội
Dưới nụ cười ướp sẵn tiếng từ ly
Cuộc tình này toan không gọi tình si
Nhưng dở dang từ lời yêu thứ nhất

Gần nửa đời đã quen rồi được mất
Bận lòng chi mà dối trá quanh co
Đâu cần giải bày hay viện lý do
Ai cưỡng được nhịp tim trong lồng ngực

Đừng thở dài, đừng giả vờ ray rứt
Em hiểu mà tình sử đã sang trang
Đoạn trường này xin một kiếp riêng mang
Để anh yêu thênh thang đường hạnh phúc

Rồi mai này dù thiên đàng địa ngục
Cầu mong anh duyên mai trúc bền lâu
Nhánh rong buồn rũ chết dưới chân cầu
Theo đêm thâu, xác trôi về cuối bãi

Anh ra đi còn xót xa gởi lại
Từng thu phai nghe đắng một lần yêu
Anh ra đi có mãn nguyện xế chiều
Hay hạnh phúc thì thầm ...đầy tội lỗi

Bởi trái tim lạc thiên đường rất vội
Nữa cuộc đời anh dối gạt trái tim mình
Tìm mong manh thay tổ ấm yên bình
Khát khao cháy một mối tình ngả giá




Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

DĨ VÃNG..


Ngày hôm qua ngỡ đã rất xa xôi...
Những nỗi đau dường như đã lắng
Mà dư vị sao vẫn còn dai dẳng,
Và trong lòng vương vấn những ngày qua...

Bỗng một ngày em chẳng còn nhận ra
Có bao điều đã vô tình để lỡ?
Một hình bóng và một thời đã cũ,
Tưởng rất xa bỗng trở lại một ngày!

Vì sao mất người ta cũng chẳng hay?
Người không nói chỉ ra đi lặng lẽ,
Để day dứt suốt đời ta như thế...
Thao thức về ngày xưa ấy chẳng nguôi...

Ngày hôm qua, ngỡ như một trò chơi,
Tình yêu đến rồi lại qua như khói...
Ta trốn chạy cái thời ta nông nổi,
Dẫu biết còn vương vấn mãi ngày qua...




Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

THÁNG NGÀY NGHIỆT NGÃ!

Năm tháng dài nghiệt ngã đã đi qua
Đủ chưa anh những niềm đau chất ngất

Thời gian bao lâu chữa lành vết sẹo con tim
Dù không muốn giận hờn ghen tuông

Nhưng mỗi ngày vẫn tái tê gặm nhấm
Có những lúc trầm tư ,câm nín
Để bể dâu ngang trái xóa mờ dần
Khó tìm lại khoảng tĩnh lặng thanh bình

Những đau đớn đặt thành tên không được
Cứ dầy vò khoét sâu trong tiềm thức

Cứ như bài văn cáo trạng rành rành
Biện luận cho tình nghĩa đôi mình


Anh đã khi nào đem tình đếm đong
Những nghĩa ân bề dầy sau trước
Hay anh nghĩ rằng anh được quyền phụ bạc
Người vợ nhu nhược chẳng dám rời xa anh.?

Anh đi hết nửa chặng đường bão giông
Lẽ đời thường là nguồn cơn nông nổi

Để ước mơ chất dày thêm tội lỗi
Để hững hờ phá nát một gia can...



Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

KHOẢNG TRỐNG

Khi nghĩ đến ngày mình không còn bên nhau
Vì trăm ngàn lý do hoặc không lời thanh minh nào cả
Hạnh phúc thuộc về một người xa lạ
Tôi tìm đến nơi cho vay mượn nụ cười.

Cuộc đời sắp đặt là một cuộc chơi
Và chỉ mỗi người mới biết mình được mất
Tôi sợ lúc cuộc chơi của chúng minh kết thúc
Ai ra đi nhẹ nhàng, ai ở lại tái tê?

Tôi biết chẳng nên nói trước điều gì
Nhưng vẫn giật mình vì một nỗi buồn đang đợi tôi đâu đó
Trái tim tôi mỏng manh như lá cỏ
Làm sao níu giữ được người?

Lá khoảng trống bất thường của tôi thế thôi
Bước vào giữa một chiều nắng nhạt
Tôi vẫn đợi hết tháng năm dài rộng
Bằng nỗi nhớ bình yên trong tim mình.


XIN LỖI EM

Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.

Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em





CÓ THỂ LÀ..

Có thể là em đã yêu anh
Không ồn ào như thuở còn mười tám
Không nồng nàn cũng không nhiều lãng mạn
Chỉ có sự sẻ chia…

Không còn dắt tay đi trên phố chiều mưa
Ghế đá công viên những buổi chiều hò hẹn
Không hờn dỗi khi anh đến muộn
Chỉ đơn giản là sự quan tâm…

Không rộn ràng những cung bậc bổng trầm,
Của nhớ nhung, giận hờn, hạnh phúc
Không ồn ã những khát khao cháy rực
Chỉ là… cần có nhau.

Cũng không còn có những niềm đau
Khi xa nhau, đừng nên hỏi ai là người tình phụ
Chỉ có nụ cười thật sự
Mong người ra đi hạnh phúc giữa cuộc đời.

Khoảng cách mong manh như áng mây trời
Bay đi để lại phía sau,
Có thể là mịt mù bão giông, cũng có thể là ngập tràn nắng ấm
Khi yêu nhau ta sẵn sàng chấp nhận
Hạnh phúc một đời hay đau khổ đến ngàn sau 



THÔI THÌ ĐÀNH VẬY..

Giá như trút được tình nhân thế
Sau chén sầu tan cạn nỗi niềm
Ta chẳng đau dồn như sóng bể
Suốt đời cuộn mãi chẳng bình yên...

Có một bàn tay bỗng dịu dàng
Xoa giùm bất chợt lúc hồn hoang
Chẳng hay hiện thực là đâu nữa
Chỉ thấy trần ai phận bẽ bàng

Có một bàn tay vay chốc thôi
Của người ta mượn... có ai vui!?...
Không dưng khó cản làn hơi ấm
Một thoáng bình yên... cũng tạm rồi

Lâu vốn quên bờ, quên bến nao
Thuyền đời sóng dữ đã quen chao
Thuyền không phụ lái, không neo, chống
Đâu biết ngày mai lạc chốn nào

Thôi thì…

Trả lại ngày qua lưng giấc mơ
Nửa trời hư ảo nửa bơ vơ
Khi biết niềm vui là ngõ hẹp
Không có phần ta… chẳng cố chờ…



CHẤP NHẬN

Tôi độc hành trên phố nhỏ chiều nay
Nghe cảm giác tim này như rạn vỡ
Điều trước kia tôi vẫn thường lo sợ
Đó chính là tình vỗ cánh xa bay !
* * * *
Hạnh phúc nào đã vuột khỏi tầm tay
Chim lẻ bạn , xa bầy theo hướng khác
Đứng trông ai, cỏi lòng này tan nát
Người nỡ nào, phụ bạc dạ đành sao ?
* * * *
Chuyện qua rồi, như một giấc chiêm bao
Muốn quên hết, mà sao lòng vẫn nhớ
Gió rung cây, như ngàn lời than thở
Tiếng Dế buồn, nức nỡ giữa không gian
* * * *
Trách cuộc tình đã sớm vội ly tan !
Tôi phải chịu , lỡ làng cho thân phận
Mái đầu xanh nhiều trái ngang , lận đận
Thôi cũng đành chấp nhận, biết làm sao ..




Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

CÓ NHỮNG LÚC...


Có những lúc hoang tàn trong suy nghĩ,
Nỗi cô đơn gặm nhấm mãi bên lòng.
Ngày tiếp ngày heo hắt lẫn chờ mong,
Hạnh phúc nơi đâu để em thương vời vợi

Tình vợ chồng bao tháng năm sâu đậm,
Bỗng một ngày anh ngoảnh mặt lạnh lùng
Để em mỏi mòn suy nghĩ mông lung
Anh có biết nỗi lòng em khi đó

Lòng dặn lòng hãy vẹn tròn ân nghĩa
Chắc tha hương anh chẳng có vui gì,
Anh lệch lạc đường đi nước bước
Em thật buồn chẳng biết ngỏ cùng ai

Thời gian chẳng bao giờ được thái lai
Cũng lỡ làng tuổi xuân thì dang dở.
Em vẫn đợi ..vẫn chung dòng suy nghĩ
Có hương ấm từ làn hơi con thở...

Và em mong đến một ngày sáng tỏ
Anh nhận ra rằng chỉ ngọn lửa ấm nơi em
Vòng tay em vẫn dang rộng yêu thương
Cũng giận hờn yêu thương thiện ân tha thứ