NỐI VẦN THƠ

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

MÙA ĐÔNG QUA RỒI...

Anh gói mùa đông vào tận cùng nỗi nhớ,
Gói nỗi buồn vào ướt lạnh chiều nay.
Bởi hình như xuân thấp thoáng đâu đây,
Trong cơn gió thẹn thùng qua liếp cửa!

Có phải trời xuân với sắc màu thương nhớ,
Nhuộm em thành tươi mới thuở trinh nguyên?
Có phải dấu yêu giờ lú lẫn thời gian,
Nên chợt thấy chiều nay như chín đỏ…!?

Có phải tại ai cứ dại khờ, lần lữa…,
Nên giấu xuân đi cho lá đổ cuối chiều?
Có phải lòng ta lo vỡ đổ, quạnh hiu…
Nên níu lại mùa xưa thời trinh trắng!?

Về đi em…! Về cùng anh im lặng,
Ngắm gương hồ nghi ngút khói sương bay.
Về đi em…! Về viết lại đắm say,
Lên mưa bụi ngõ thề xưa lá đổ!

Xuân đã ùa về lấp đầy con phố nhỏ,
Cho lòng anh thương nhớ cứ cồn cào.
Về đi em về thắp lửa khát khao,
Cho sáng lại màn đêm thời dĩ vãng!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét