Là những nếp nhăn của cuộc đời gian lao hằn lên vầng trán mẹ..."
Mỗi chúng ta ai không có một lần nhớ về làng quê yêu dấu đã từng sinh ra ta. Bao mùa hè đã qua rồi, tuổi thơ của ta lặng lẽ nằm lại bên thềm gió ven đê. Giờ giữa đô thành sang trọng và ồn ã, Ta vẫn cồn cáo khát cháy nỗi nhớ quê, nhớ về những miền hoa cỏ ngày xưa. Thuở ấy ta thường lang thang trên đê thoai thoải ken dày hoa cỏ may nghiêng ngả, tim tím trải dài đến ngút mắt!
Nghĩ về hoa cỏ, lòng ta lại nghĩ thương cho những bông hoa cây xấu hổ, buổi chiều về khi đã tắt nắng, không khí dịu đi tại sao hoa lại rũ héo! Chả thế mà người đời đặt cho cái tên "xấu hổ". Dọc đường làng là hai hàng cúc tần hoang cao lút đầu người chằng chịt dây tơ hồng. Màu vàng tươi như dải lụa của dây tơ hồng xen lẫn màu đỏ tươi của hoa râm bụt sao mà hợp đến thế! Cứ như trời đất đã cố ý sắp xếp vậy. Giậu cúc tần của ta, dòng sông của ta, một bờ đê ngút mắt hoa cỏ may đáng ghét của ta và nữa, một cây cầu bắc qua sông phía hạ lưu mờ mờ ảo ảo như bắc qua nỗi nhớ, ngăn cách tuổi thơ hoang dại với cuộc đời ta hôm nay. Ta đã bỏ lại tuổi thơ trên cái thế giới mộng mơ ấy để rồi mãi mãi không bao giờ tìm lạiđược. Nhớ lắm tuổi thơ bên hoa cỏ, nhớ lắm, nhớ khôn nguôi và nuối tiếc những gì còn đọng lại trên nhành hoa nguyên sơ ấy đã bao lần làm cho ta vui, buồn, hạnh phúc và bất hạnh.
Những chiều hè ấm nóng hay buổi sáng mùa đông se lạnh; Một ngày thu trời cao xanh trong vời vợi nắng nhạt màu hay mùa xuân rộn rạo tâm hồn bởi những hạt mưa lay bay buông xuống bên ô cửa sổ...! Vòng luân chuyển đầy biến động của tạo hóa ấy cứ âm thầm diễn ra trong sự tĩnh lặng đầy hoài niệm. Nỗi nhớ quê nghèo với bông hoa cỏ trên triền đê nơi xa lắc xa lơ ấy lại ập về tích tụ, dồn nén vào trong ta một nỗi niềm trầm buồn man mác.
Dòng sông quê ta bốn mùa nước xanh trong, cứ mải miết trôi, thi thoảng lặng lẽ những con thuyền ngược xuôi đi qua để lại phía sau một dải nước xao động, cuốn theo một vài bông hoa bèo Nhật Bản tim tím nhìn đến nao lòng. Ta chợt nghĩ: mỗi con người đều có một khoảng trời riêng để mà mơ ước và khao khát. Bầu trời kỳ diệu và huyền bí ai hiểu hết? Cũng như lòng người rộng như trời, sâu như bể biết đâu mà lần. Ta thầm ước được là một làn mây nho nhỏ để bay về vùng quê yêu dấu che một chút nắng gắt gao trên đồng vào vụ gặt để mẹ ta đỡ nhọc nhằn, cho những bông hoa cỏ mà ta luyến thương vẫn mãi tươi nguyên sắc màu thời trẻ thơ!...
NG-TH 6 / 2008


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét