Em biết rằng anh sẽ quên em
Cũng phải thôi ,con đường dài và rộng
Lối mòn kia đã là dĩ vãng
Có đáng gì cho anh mãi dừng chân
Em biết rằng anh chẳng buâng khuâng
Như ngày nào tình còn thắm đượm
Cũ kỹ già nua áo sờn mầu nắng
Bước chân ngày ấy run rẩy phế tàn
Em biết rằng ..chẳng có vĩnh cửu vàng son
Tình người hư mơ ảo muộn phiền
Anh hãy mạnh dạn rộng dài bước tiếp
Đường anh tới là thiên đường sáng chói
Em biết rằng đời mỏng manh như giấy
Chỉ có tiền đánh đổi được bất công
Anh hãy nhớ đừng ôm trọn thủy chung
Ngày huy hoàng gần tay anh với ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét